Tôi không nhớ cái ngày mình đã lên đường đi nghĩa vụ là ngày nào, nhưng chắc chắn nó rơi vào tháng 3… Có thể là vào đầu tháng 3. Nhưng ngày 13/3 tôi được lên xe trả về.

Trải nghiệm trên nghĩa vụ lần 2, là thứ gì đó đã quá sức chịu đựng với tôi, nhất là vào buổi tối. Tôi nhớ rằng, tôi có mang theo số liên quan đến việc tôi có vấn đề tâm thần như sau:

  1. Một cuốn tài liệu cá nhân tôi đưa cho bác sĩ chẩn đoán tôi, tôi tự soạn.
  2. Một cuốn sổ hồng, gọi là nhật ký khám bệnh cũng là một cách.

Cái thứ tôi ghét về việc đi nghĩa vụ có lẽ là tôi phải thấy khuôn mặt của ba tôi, tôi thà chết tại đó, chứ không muốn thấy khuôn mặt của ba tôi. Trước khi đi, lên đường vào “cơ sở quân đội”, ông ấy nói tôi:

Coi việc đi nghĩa vụ như con đi trị liệu bệnh tâm lý của con vậy.

Ông có bị điên không? Ông nghĩ việc đẩy tôi tới giới hạn đầu óc, thì đó là cách trị liệu à?!


Lúc tôi vào ngồi chờ, trên xe, tôi nghĩ, mặc dù là nghĩ vơ đùa, và cũng đã tính tới trước hợp tệ nhất là tôi sẽ không được về. Tôi sẽ làm gì? Cố gắng sống 2 năm trong đó? Không, tôi chắc chắn đã nghĩ tới trường hợp như hai năm trước là tìm cách giết bản thân, dù họ có thay cái chén làm bằng sứ, thì tôi thừa sức để dùng những thứ liệt kê sau đây mà tôi đã mang theo để làm thứ để giết mình:

  1. Thước sắt (inox, sắt không rỉ)
  2. Đồ cắt móng tay
  3. Kìm cắt da
  4. (THẬM CHÍ LÀ CÁI VỎ BỌC CỦA VỈ THUỐC MÀ TÔI LẤY ĐƯỢC TỪ QUÂN Y SAU KHI BỊ TỊCH THU MẤT ĐI CÁI THƯỚC SẮT)

Tôi nhớ lúc đó, chắc là tầm vào 5-6 ngày đầu, tôi có nói với tiểu đội trưởng (tên Đăng):

Anh ơi, em muốn tâm sự với trung đội trưởng.

Tôi nói với trung đội trưởng, chủ yếu là các vấn đề của mình, về việc bản thân có thể không sống nổi, có thể sẽ chết quách đi cho xong.

Nhưng điểm tôi vẫn ghi nhớ vào ngày đó, đêm đó, là một tiểu đội trường khác (không nhớ tên, nhưng chỉ nhớ là một người có khuôn mặt khá dữ, nhưng tôi vẫn xem là một người thân thiện - gọi tạm là Tiểu Đội Trưởng T hoặc T1). Anh ấy hỏi về việc tôi đã nói gì với trung đội trưởng, tôi trả lời:

Em bị thần kinh, bị khùng (Tôi bật khóc khi đang giữa câu đó).

Người tiểu đội trưởng đó dìu tôi đi rửa mặt, lúc đó người đại đội trưởng trong phòng tắm thấy tôi đi tới bồn rửa mặt và hỏi tiểu đội trưởng đang dìu tôi.

Tôi lúc đó đứng trước bốn rửa mặt, vừa rửa mặt, vừa nghĩ tại sao bản thân lại khóc vào lúc đó? Tôi đáng lẽ không thể khóc như vậy? Nó không liên quan? Nhưng tôi cũng để ý rằng, người tiểu đội trưởng đã dìu tôi tới bồn cũng đang lục soát ống quần tôi, xem tôi có đang giấu thứ gì trong người hay không. Tôi không ngạc nhiên… Thật lòng là một chút, nhưng vẫn ngờ được việc này khi tôi phản ứng như vậy.

Sau khoảng thời gian đó là những con lên hoảng loạn, và những ý nghĩ hướng dẫn *(instructive thoughts) trong đầu tôi cứ vang vọng.

Tôi nhớ bản thân đã cố tình nói về nhiều người trong đội, ngoài đội, những người tôi gặp khi hút thuốc là:

Tao chắc chắn sẽ được về, nhưng chỉ là không biết khi nào, nếu tao không được về thì tao cũng tự sát cho xong, hay tệ lắm thì tao hỏa thiêu cùng đám quân y lởm (chỉ việc quân y giấu bệnh).

Tôi không biết tại sao tôi lại nói những lời đó, nhưng tôi có thể chắc chắn một điều, nếu như tôi chết, đó sẽ là ngón giữa to lớn chỉ vào những người thuộc cơ quan nào đó trong chính phủ đã đẩy tôi vào, và cùng niềm tin của ba tôi vào quân đội khi ông nghĩ việc quân đội sẽ cứu rỗi tôi.

Tôi biết bản thân tôi có vấn đề về hoang tưởng, nhưng tất cả chỉ là một khả năng, và tôi không phải nhân vật chính trong mọi câu chuyện, nhưng câu chuyện của tôi ít nhất sẽ được tôi định đoạt được cái kết thúc của tôi, dù nó không phải “Happy Ending” đi chăng nữa, tôi cũng không quan tâm.


Có một thời điểm, tôi nhớ là vào ngày 9 hoặc 10 gì đó, lúc đó chỉ là tiêm ngừa uốn ván, và (có thể đi cùng) với việc siêu âm, x-quang, nội soi.

Tôi tưởng đó là ngày mà khám sức khỏe lần thứ ba. Tôi biết quy trình nghĩa vụ như nào, và thường sẽ có lần thứ ba (đoán xem tại sao lại có lần bí ẩn thứ ba mà ít người biết đến này đi).

Lúc đó là vào sáng sớm, tầm trưa, sau khi ngồi chích ngừa uốn ván xong, tôi đã ngồi lấy cây kéo dùng tỉa lông mũi, phần nào chỉ là thử xem mình có thể dùng cây kéo này làm được những gì lên bản thân trước và người khác sau.

Khi đó, tôi không nhớ tại sao tôi, lý do gì tôi lại nghĩ đến việc nói chuyện với trung đội trưởng, tôi tưởng tôi sẽ được một mình. Nhưng cái người tiểu đội trưởng T1 đang kiểm tra những người khác có ngủ chưa. Anh ta thấy tôi cầm cây kéo, sau đó nói là đưa cây kéo cho anh ta, tôi đưa, sau đó bị đẫn đi gặp trung đội trưởng, trong sự bất ngờ, trong phòng đó có thêm là 2 trung đội trưởng khác, cộng thêm người dẫn tôi vào là 3. Ba, bốn người nhìn tôi khiến tôi im lặng. Không biết nói gì. Anh Trung Đội trưởng nói với tôi, “Đừng lo, chưa có khám sức khỏe đâu, chỉ mới chích ngừa thôi, rồi về ngủ ngoan đi”.

Tôi nhớ khi vào những ngày đầu, họ đều hỏi thăm tôi là tại sao tôi lại được trả về trong lần đi đầu tiên, tôi ở khóa 24 đúng không, vân vân.