Có bao giờ bạn… Bạn nghĩ tới việc dùng thuốc để cải thiện cơ thể bản thân không?
Chắc là bắt đầu vào năm 2019, tôi bắt đầu sử dụng loại thuốc “Vitamin E Kirkland”, tôi nhận thấy được, việc uống tầm 4-5 viên mỗi lần, nó có một tác dụng nhất định với tôi. Tôi có thể uống nó sau khi, hoặc trước khi ăn. Chỉ là mỗi ngày tôi phải uống nó. Thậm chí cái hủ thuốc đó cũng không phải của tôi, hủ thuốc đó là của “Mẹ kế/Cô” tôi. Bà ấy từng hỏi tôi về việc liệu tôi có uống thuốc đó không, tôi chối, tôi nói dối là tôi không, nhưng hủ thuốc đó ngày cứ vơi đi, vơi đi, vì tôi cứ liên tục uống nó, liều lượng tăng lên. Tôi biết sẽ đến lúc nào đó tôi không thể giấu nữa. Nhưng rồi nó cũng hết, và cái hủ thuốc đó cũng nằm trong danh sách dọn dẹp, tôi không nhớ làm cách nào mà chưa ai từng phát giác điều đó, nhưng tôi không tò mò hỏi. “Sự tò mò giết chết con mèo” mà.
Khi trước, có thể là vào năm 2019, tôi bắt đầu để ý việc giảm cân, bỏ đói, ăn ít đi, ăn dần ít đi. Có lần, bà tôi trong lần đang dọn tủ thuốc, tôi nghĩ đó là lúc mấy viên thuốc vitamin E còn ít dần.
- Bà tôi hỏi “Cái vỉ thuốc này là gì, của ai đây?”
- Ba tôi trả lời “À, chắc là thuốc giảm cân của con T (tên mẹ kế)”
Lúc đó tôi để ý, tầm nửa đêm, tôi đã mò xuống, mở tủ thuốc ra. Uống thử tầm 3-4 viên (tương tự như cách tôi làm với bất kỳ viên thuốc nào).
Sau tầm nửa ngày (12 tiếng đồng hồ), tôi nhận ra được cái tính chất của viên thuốc, và lý do nó được quảng cáo là “Thuốc giảm cân”. Vì nó giống như thuốc xổ, và làm phân tôi lỏng. Một phần.
Từ lúc đó, tôi bắt đầu giảm liều xuống 2 viên, tôi cứ uống trước và sau khi ăn, tôi biết rồi sẽ tới lúc tôi phải đi nặng, vì mấy viên thuốc.
Khi trước, trong thời gian đó, tôi vừa sử dụng thuốc đó trước khi làm tình và tập thể dục, nhưng có lúc mấy viên thuốc đó hết. Tôi đóng giả làm “Cô/Mẹ kế” tôi, nếu tôi là bà/cô ấy, tôi sẽ mua những viên thuốc này từ đâu. Thật sự, điều đó không khó với tôi, tôi đã sống với người đó được 3-4 năm (có thể nhiều hơn).
Tôi đã dựa tên trên vỉ thuốc, tôi tìm kiếm nó trên các nền tảng thương mại điện tử (e.g Shopee, Lazada, Tiki).
Tôi tìm thấy nó. Tôi đã mua tầm 4 vỉ, cứ mỗi lần như vậy, tôi đều chỉ mua 4 vỉ (có nghĩa là một nửa của số lượng của một hộp thuốc chưa mở).
Thời gian sau, nhiều sau, tôi chẳng nhớ mình đã dừng tập thể dục để giữ hình dáng cơ thể của mình là khi nào nữa, cũng như việc uống thuốc giảm cân của tôi đã trở nên thường xuyên hơn.
Tôi đang nghĩ, có phải nó bắt đầu từ lúc, lần đầu, tôi thực sự tình nguyện, trong khách sạn, làm tình với một người nam. Tôi vẫn nhớ lúc đó, tôi chỉ làm những gì ông ấy sai bảo tôi, ông nằm trên tôi. Ông mới tôi hít một loại thuốc kích thích gì đó (Bồ đà, popper), tôi vẫn nhớ rất rõ. Cảm giác đó, cảm giác lần đầu.
Ông hỏi tôi bao nhiêu tuổi, tôi trả lời là 15-16 tuổi… Ông cho tôi 50.000 vnđ, kèm theo tờ 200.000 vnđ, coi như phí di chuyển.
Tôi không biết, lúc đó tôi cảm thấy như bân thân sắp khóc (hoặc là muốn được khóc) vậy.
Tôi cứ lạm dụng loại thuốc đó, đã có lúc, tôi đã hận bản thân tới mức tôi đã uống tận 6 viên, và nó khiến lỗ hậu tôi phải ra máu, tôi không thể ngủ vì tôi bị dồn sự tập trung vào việc đi ra ngoài (theo nghĩa vệ sinh). Tôi run rẩy trong phòng tắm, tôi mong đó là lần cuối cùng trong chu kỳ sáu viên thuốc đó, vì tôi đã chịu hết nối rồi.