Đôi khi tôi thường đi loanh quanh nơi mình sống, vào buổi đêm. Tôi thường đi để tránh né tiếng khóc của mấy đứa nhóc (tầm tuổi mà người khác gọi là “trẻ em”).
Tôi thích cái cảm giác se se lạnh của việc ban đêm gió thổi qua cái áo măng tô của tôi. Đôi khi tôi lại nhảy múa, xoay vòng trong men rượu dược cải trang (pha chế) thành sữa chua lên men của tôi.
Việc tim tôi có thể có ảnh hưởng xấu từ việc tôi vừa uống rượu, vừa đi bộ đường dài cũng không ngăn cản tôi sẽ tiếp tục đi.
Đôi khi, tôi lại đi tới những con đường mà tôi vốn biết (hoặc đã từng biết) rằng sẽ có những người làm nghề mại dâm đi loanh quanh mời gọi khách hàng, mà có thể giờ đã không còn.
Tôi không biết, nhưng vì một lý do nào đó, tôi lại thấy họ phần nào gần gũi hơn, nhưng bản thân tôi biết rằng đó chỉ là cảm giác một chiều, vì có khi họ cũng chẳng muốn làm thế, họ làm thế chỉ vì tiền. Tôi làm thế vì việc tôi thèm muốn sự chú ý của đàn ông với cơ thể tôi, một cơ thể có thể chẳng bao giờ thay đổi.
Đôi khi, tôi lại nghĩ đến đường ray xe lửa, mà ba tôi, mẹ tôi từng dẫn tôi đi xem trên đường về nhà, tiếng bánh xe lửa đang lăn trên đường ray với âm thanh rầm rú của nó khiến tim tôi hồi hộp. Tôi muốn nó giết tôi.