Hiện tại tôi nghĩ mình đã quá mệt mỏi. Cảm giác việc đợi mái tóc tôi dài ra, và số tiền tôi đã dùng có thể lớn tới mức nào, cũng như số tiền đó đã có thể giúp tôi làm nhiều điều hơn.

Tôi gần đây nghĩ tới việc bản thân sẽ nhảy lầu, nó không… Đúng với phong cách của tôi, tất nhiên. Nhưng nó cũng kéo theo việc mỗi khi tôi nghe tiếng ba tôi gọi tên tôi, tôi cảm thấy bồn chồn, và muốn tự hại bản thân. Cảm giác nuốt nước bọt còn chẳng xuống được. Tôi ghê tởm ông ấy.

Ông ấy nghĩ rằng việc “sống” như nào mới gọi là đáng tự hào. Ôi làm ơn đi ông già, ông đẻ tôi ra đầu tiên, sau đó ông đánh đập tôi lúc tôi còn nhỏ và mong đợi việc tôi sẽ làm khác và tốt hơn ông với “thằng” cùng cha khác mẹ tôi gọi là em? Tôi còn thậm chí chẳng coi nó là em mình? Nó cùng lắm chỉ là một con khỉ bị nhốt trong cái điện thoại.

Tôi vẫn nhớ việc ông đã đánh đập tôi như nào khi tôi chỉ chạm cái điện thoại ông, còn chẳng phải sử dụng nó, chạm thôi, mà ông biết được qua việc cái Iphone 5S lúc đó có cái nút touch sáng lên. Còn thằng nhóc mà ông bắt tôi gọi là em trai, nó đã làm mất hẳn một cái điện thoại, và ông chỉ đứng cười cười cho qua với lý do là:

Phải rồi, lúc tôi bằng tuổi nó, ông gần như vứt xó tôi, và mong tôi sinh tồn. Hay việc tôi và em trai cùng cha mẹ tôi đánh nhau, thì tôi lại là người bị ông đánh, hay việc đứa em trai đó đã tổn thương vật lý con mắt tôi hai lần, cả hai đều cố tình.

Một lần là nó cái đường ray xe lửa đồ chơi vào mắt tôi, một lần khác là ông mua cho nó cây súng bắn tên hút (dính) (ảnh minh họa) mà nó tháo cái đố dính ra và chĩa vào mặt tôi bắn, ông đã làm gì nào? Phải rồi, ông dập cây súng nó và vào phòng đi ngủ tiếp.

Tôi thật sự không biết tại sao tôi có thể sống tới mức này, tới bây giờ mà đã không tự sát chỉ vào mặt ông và kể hết tội ông ra lên tờ giấy tử của tôi.

Và cũng đừng mơ tưởng tới việc ông rủ tôi uống, nhậu rồi nói câu xin lỗi và sẽ được tôi tha thứ. Lời tôi nói ra không đáng tin, đặc biệt là với cái nhà này.

Nếu như tôi có chết, tôi sẽ kể hết tội trạng ra, và chỉ vào mặt mấy người, nhưng tôi cũng sẽ không cho ai lượm xác tôi về để làm mấy thứ vớ vẩn như tôn giáo, đạo phật đám tang.