Tôi từng nói rằng bản thân không hứng thú với tình dục, nhưng gần đây, khi trong quá trình tôi tìm kiếm công việc của mình, bên phía cấp việc đã cho tôi một lịch hẹn phỏng vấn. Đừng hiểu lầm, tôi muốn có công việc, nhưng sẽ tốt hơn nếu tôi có thể có một buổi can thiệp tâm lý trước.


Tôi không biết bản thân mình đã nghĩ gì, khi tôi “tự thủ” (thủ dâm), thì bản thân mình lại nhìn vào những người như Belle Delphine. Tôi biết rằng (ít nhất là tin rằng), Belle là một người có vấn đề với gia đình (có thể là cả tâm lý). Tôi đi tới diễn đàn/forum mà người khác dùng để tìm các mối quan hệ tính dục, một ý nghĩ từ lâu lại chớm nở lại trong đầu tôi.

Tôi sẽ tạo một trang web để người khác biết mình ở đâu và xàm sở cưỡng hiếp tôi. Khi tôi nghĩ về trường hợp như vậy, tôi không thể tỉnh táo nói rằng tôi muốn điều đó trong nghĩa tôi muốn việc tình dục như vậy. Nhưng theo một cách nào đó, nó khiến cơ thể tôi run lên vì sự hồi hộp, hơn là cảm giác tình dục mang lại.

Tôi không biết rằng liệu người như thế có giết tôi hay không, tôi phần nào hy vọng là không và có. Tôi đã tạo ra một trang web, trong sự tuyệt vọng và mong muốn đó. Trang web đó hoạt động bằng cách sẽ hiện vị trí tôi đang ngồi bằng việc tôi gửi vị trí mình qua một con bot tôi tạo ở telegram. Kèm theo tên cái gọi là “Tên sự kiện”.


Có một khoảng thời gian, mà tất cả tiền tôi kiếm được chỉ là mua những bộ đồ gợi dục để thỏa mãn đàn ông. Những lúc trên giường với họ như vậy, tôi không dám mở mắt ra nhìn mình đang đưa thứ gì vào miệng mình. Tôi chỉ có thể nhắm mắt thật chặt, và nghe thấy tiếng thở gấp của họ, cũng như bàn tay họ đang nắm thật chặt vào đầu tôi cảm giác như tôi là một món đồ chơi của họ hoặc một cái lỗ hữu cơ mà họ không muốn buông tay ra tới khi họ “đánh dấu lãnh thổ” vào miệng tôi.