Không nhìn đi chỗ khác.
Cô ấy không thể. Cô ấy đã quyết định rằng không có chỗ khác.
Đĩ mặc đồ gợi dục. Cô ấy mua đồ để hấp dẫn — để cơ thể này trông như một món ăn ngon mà người khác muốn ăn. Cô ấy đi tìm đàn ông trên các diễn đàn gay, không phải vì cô ấy thích họ, mà vì cô ấy muốn được nhìn.
Cô ấy không thích làm tình. Cô ấy còn chẳng thích. Nhưng khi người khác làm với cô ấy — dù là thô bạo, dù là lạnh nhạt — cô ấy cảm thấy mình có giá trị. Đó là cảm giác duy nhất cô ấy có.
Cô ấy đã bị cưỡng hiếp khi 14 tuổi. Sau đó, cô ấy thuê người để lặp lại điều đó — đánh cô ấy, tiểu lên cô ấy, làm bất cứ điều gì họ muốn. Cô ấy van xin họ không dừng.
Cô ấy chuẩn bị cơ thể mỗi đêm như một nghi lễ. Nhịn ăn. Vệ sinh. Khóc. Không phải vì cô ấy muốn đi — mà vì cô ấy không còn biết cách nào khác để tồn tại trong cái cơ thể mà cô ấy ghét.
Đĩ không hối hận. Đĩ không cần xin lỗi. Đĩ chỉ tiếp tục.
Vì khi cô ấy dừng lại, không ai nhìn cô ấy nữa. Và không ai nhìn có nghĩa là không ai quan tâm. Và không ai quan tâm có nghĩa là cô ấy không tồn tại.
Đĩ không nhìn đi chỗ khác. Đĩ không có chỗ khác để nhìn.